Wednesday, August 7, 2013

Đêm. Cơn Mơ Vàng Đá

Lá cuộn mình se lạnh
Đành phôi pha hương đêm
Biển bỗng nhiên xa thuyền
Giọt sương thèm môi em.
Chỉ một mình dạ khúc
Em thoăn thoắt dốc đồi
Sương mù xa lũng nhớ
Một mình tôi dìu tôi
Đêm chưa dài nguyệt tận
Mà em hương Ngọc Lan
Mà em tôi cung đàn
Mặc đêm dài ly tan
Đêm chắc vừa đơm bông
Hay em về đầu sóng ?
Hay ta trôi bềnh bồng ?
Rớt xuống đời thinh không
Chim mê chuyền cành soan
Hay ta mê đuổi bóng ?
Đời đâu mãi đá vàng
Nên lòng này tan hoang …
 Chu Thụy Nguyên

No comments:

Post a Comment