Friday, August 23, 2013

Dĩ vãng buồn

Tôi sẽ chẳng bao giờ trở về
Bước lặng lẽ đường khuya hiu hắt
Và em chẳng còn trong ánh mắt
Nỗi sầu rơi cay đắng người ơi ...

Tôi sẽ chẳng bao giờ đến nữa
Cuối biển đêm ngắm chim Hải Âu
Cuối biển giữa mùa thu buồn bã
Gió heo may thả tiếng nhạc u hoài

Chờ năm tháng mái tóc ngã màu
Trăm năm xa cách một đời nhau
Trăm năm em đã thành dĩ vãng
Dĩ vàng buồn lạc lối phương nào

Tôi sẽ chẳng bao giờ về đây
Để nhặt lá vàng úa trên tay
Sẽ giữ lấy bóng hình người yêu dấu
Sâu trong vùng nhớ trái tim này

Nguyễn Chí Hiệp
24.8.2013

No comments:

Post a Comment