Saturday, July 20, 2013

Thoáng nhớ mong manh


Thoáng nhớ mong manh


Một chút hồn nhiên, một chút buồn
Ánh trên đôi mắt bóng sầu vương
Suối mây buông xoã ôm vai nhỏ
Vành nón nghiêng che phủ dáng thương
Bóng ngả em về chênh chếch nắng
Hồn mơ anh đến lập lờ sương
Bâng khuâng tự hỏi... ai mong đợi ?
Thoáng nhớ mong manh… dạ chớm buồn! 


Phương Vy


1 comment:

  1. Nỗi buồn giữa đêm
    (thuận nghịch độc)

    Đêm trắng thức khuya cảnh phố buồn
    Đợi về trăng khuyết ảnh mờ vương
    Thềm sau đứng vọng hồn lưu luyến
    Mộng ảo chìm sâu biển nhớ thương
    Êm khẽ gió xao trời đục khói
    Hững hờ mây rũ bóng mờ sương
    Mềm môi ủ rượu say cuồng trí
    Đêm trắng thức khuya cảnh phố buồn

    Nguyễn Chí Hiệp
    21.7.2013

    ReplyDelete